Có lần
mình tình đọc câu này nhưng mình không hiểu nghĩa, đi tìm kiếm tùm lum, lục
tung sách trong nước và ngoài nước ra mới hiểu ý nghĩa của nó. Viết lên để cho
các bạn sau này có ai không hiểu thì bổ sung thêm kiến thức, còn đã biết rõ hoặc
nhiều hơn thì chém gió thêm giúp mình.
Ý nghĩa câu “Sự tha thứ là mùi hương mà violet để lại trên gót chân đã giẫm nát nó - Mark Twain”
Đây là câu nói của Mark Twain (tên thật là Samuel Langhorne Clemens) - là một nhà văn khôi hài, tiểu thuyết gia và là nhà
diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ.
Tại sao tác giả không dùng bông hoa khác mà dùng loại hoa
violet này? Giống như các loại hoa màu
tím như hoa lưu ly,... đều mang vẻ đẹp của sự rụt rè, hiền diệu, thủy chung sâu
sắc nên tác giả dùng loại hoa này để diễn tả chứ không dùng hoa hồng.
Câu này có 2 ý nghĩa đại loại như sau:
- (Nghĩa đen) Khi bạn
vô tình hay cố ý đạp lên cành hoa Violet, nó sẽ để lại một chút hương thơm của
bông hoa còn sót lại ở gót chân=> Đây là một quy luật đúng. Chứ bạn dẫm lên
bông hồng thì chắc chắn bạn bị gai của nó đâm chảy máu chân.
- (Nghĩa bóng) Khi bạn dẫm đạp hoặc làm tổn thương tới 1 ai
đó mặc dù chưa hiểu chuyện hay cố ý thì người đó sẽ dùng thái độ nhân từ, lòng quân
tử, thậm chí giúp đỡ đối đáp lại bạn. Người đó không cần sự báo đáp từ phía bạn.
Sự tha thứ này còn được gọi là lòng khoan dung.
Cây cỏ còn có tình như thế, huống chi con người. Nếu con
người không được như cây cỏ thì xuống làm cây cỏ đi.
Áp dụng thực tế: Khi bạn làm tổn thương đến ai đó, mà người
đó có đặc điểm tính cách hiền lành như loài hoa Violet thì nên ăn mừng còn gặp
người có tính kiêu xa như chị hoa hồng thì xui rồi, có ngày bị chảy máu. Suy
ra, chúng ta nên chọn bạn có tính cách như chị VIolet mà chơi.
Ý nghĩa câu “Sự tha thứ là mùi hương mà violet để lại trên gót chân đã giẫm nát nó - Mark Twain”
Có bạn nào có ý hay hơn thì bình loạn nhé, để bổ xung kiến
thức.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét